33 tuổi mình mất tất cả!

TỔ ẤM

TỔ ẤM - Ngôi nhà nhỏ hạnh phúc to

33 tuổi, li dị vợ, ko có quyền nuôi con…vì ko còn tiền!
Mình và vợ yêu nhau từ cấp 3, khi ấy cả nhà mình và vợ đều rất bình thường…ko giàu cũng ko nghèo, chỉ đủ ăn đủ sống, còn chẳng dám đi du lịch hay mua đồ gì hoang phí. Trải qua những năm tháng học sinh cấp 3 rồi lên đại học, mình học buồn bán từ lúc còn là sinh viên, từ khi mình và vợ ăn chung gói mì tôm, tất cả tiền để dành để đi nhập hàng, mua hoa, mua socola, mua kẹo…v..v… để bán ngày 8/3, valentine, 20/10, 20/11, tích góp từng đồng tiền 1…
Cứ thế chúng mình ra trường 2 năm thì chính thức thành vợ thành chồng, công việc làm ăn thì cứ thuận lợi dần, nó ko phải 1 phát lên 100-200-300tr đâu, mà cứ kiểu tháng đc tháng ko nhưng trung bình 1 tháng từ 10-20-30-40-50…có những tháng năm 2018-2019 mỗi tháng làm được 150-200tr, mình cũng đưa cho vợ hết…vợ mình 2019 sinh con nên cũng ko làm nhiều nữa, gần như mình làm toàn bộ…Số tiền mình làm ra cũng dành dụm để mua nhà, mua xe, phục vụ gia đình, mình ko ăn chơi bất cứ thứ gì, quần áo vợ mua gì mặc nấy, ko dùng đồ hiệu, cũng ko có sở thích vàng hay kim cương hay mua sắm bất kể cái gì, mình chỉ để tiền kinh doanh, còn lại đưa vợ hết, vợ mình dần dần có tiền thì cũng biết ăn ngon, biết mặc đẹp, biết mua hàng hiệu, có những cái túi lên đến 40-50 thậm chí cả 100tr.
Nhưng rồi dịch lấy đi của mình tất cả, vì mình làm đồ ăn đồ uống mà 2 năm dịch, coi như mình mất sạch, thực ra tính lại thì bao nhiêu năm đi làm thì mình cũng chỉ để đc ra 1 cái nhà hơn 3 tỷ, cái xe hơn 1 tỷ, còn lại là tiền để kinh doanh… chứ cũng ko phải là quá nhiều. Các bạn biết ko, từ năm dịch, mình đã mất hết rồi, đến cuối 2021, mình tiếp tục bán xe, cắm nhà để kinh doanh nhưng thị trường khó khăn, tre già măng mọc, cùng với đó là quản lý thị trường, rồi nhiều cái họ làm chặt hơn nên thất bại chồng chất thất bại…đã phải bán cả nhà đi để trả nợ, cắm cả sổ đỏ của bố mẹ ở quê để trả nợ…nhưng vẫn còn nợ. Mình cũng hỏi nhà vợ mình nhưng ko thể giúp được, nói là 2 vợ chồng tự làm lên, bố mẹ đc hưởng gì đâu giờ còn mỗi cái nhà cũng định cầm nốt à? Đại loại là ko muốn giúp nữa…rồi dần dần, vợ con nheo nhóc, mình đi làm giờ bao nhiêu còn trả đủ để trả nợ, vợ cũng đi làm nhưng tiền vợ giờ để nuôi cả gia đình từ ăn uống, lo cho con…cũng ko đủ, bố mẹ cũng giúp rồi đấy…
Khủng hoảng tuổi 30: Tình yêu, sự nghiệp, sức khỏe,...
Dần dần, cuộc sống thay đổi, mình thì áp lực tiền bạc, công việc, vợ cũng vậy, còn phải lo cho con, vợ cũng bán hết đồ hiệu, tất cả những gì có giá trị bán hết…giờ 2 vợ chồng cũng thuê 1 căn phòng trọ 20m2, con thì cũng gửi về quê học cho đỡ tốn tiền…trong khi trước đó, chúng mình từng ở căn nhà hơn 90m2, 1 chiếc ô tô hơn 1 tỷ, con học trường tốt, học phí 10tr 1 tháng…tiền lúc nào cũng dư, ko phải giàu nhưng chất lượng sống cũng cao hơn rất nhiều…
Dần dần, 2 vợ chồng ko có tiếng nói chung, vợ mình thì kêu khổ, đổ lỗi cho mình là thất bại rồi còn cố cắm nhà xe để làm, ko chịu an phận…để thành ra giờ nợ nần, cả nhà phải cùng trả nợ, trong khi cuộc sống cơ bản bây giờ còn chả lo được… và rồi vợ mình nói muốn ly hôn, sau 1 thời gian áp lực từ mọi phía thì mình đã đồng thuận việc ấy. Vợ mình muốn giờ về tài chính ko ai liên quan đến ai nữa, nợ ai người đó trả (lúc li hôn vợ cũng chịu 1 phần trách nhiệm trả nợ 1 phần). Còn sau này nếu có còn tình cảm thì về ở với nhau vậy thôi, chứ còn…bây giờ, chúng mình ko còn là vợ chồng nữa mà là vợ cũ, chồng cũ của nhau rồi…
33 tuổi, mình mất tất cả, quyền nuôi con cũng mất, tài sản cũng chẳng còn gì, tay trắng, còn nợ thêm tiền ở ngoài nữa và tương lai ko biết bao giờ mới trả xong…Đàn ông mạnh mẽ đến mấy thì cũng có lúc yếu lòng… như lúc này đây, chỉ ngày mai, ngày kia thôi, mình dọn ra ngoài, cùng với khoản nợ của bản thân, cùng với số tiền mà phải trả cho bố mẹ để lấy lại được sổ đỏ ở quê, để bố mẹ còn yên tâm an hưởng tuổi già…
1 ngày thật buồn, mình tâm sự chút thôi, nhiều lúc mình nghĩ mình và vợ đã từng trải qua giai đoạn khởi điểm tay trắng, cùng ăn chung gói mì tôm, tại sao lại ko cùng nhau vượt qua những giai đoạn này nhưng cuộc sống thì thường phũ phàng như vậy, vợ mình đâu phải mình, đâu có suy nghĩ giống mình được, càng sau này, chúng ta lại càng thực tế, mà cái thực tế lại ko như mình suy nghĩ…

Bài viết 33 tuổi mình mất tất cả! xuất hiện lần đầu trên TỔ ẤM và được viết bởi lam phi.



Nguồn: TỔ ẤM

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“ĐỪNG LÀM MẸ CÁU” VÀ LỜI DẠY CỦA TÔI DÀNH CHO CON

TỔ ÂM

ĐỊA CHỈ ĂN ĐỒ NƯỚNG NGON TẠI ĐÀ NẴNG