XIN LỖI… CON KHÔNG THỂ TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN BA MẸ MUỐN
TỔ ẤM

TỔ ẤM - Ngôi nhà nhỏ hạnh phúc to
Xin lỗi… Con không thể trở thành phiên bản ba mẹ muốn. Con có lẽ sẽ mãi mãi không thể trở thành phiên bản mà ba mẹ đã hi vọng. Dù con có cố gắng như thế nào đi nữa cũng không thể tốt hơn, con cố gắng đến mệt mỏi, cố gắng đến mức một đứa ít khi tin vào chính mình như con cũng có lúc nghĩ rằng bản thân đã thực sự tốt hơn.
Nhưng hình như không phải vâỵ…
Đối mặt với những câu hỏi ba mẹ cho rằng chỉ là câu hỏi thông thường như “Con như vậy sau này làm được gì?”, “Con có làm được không? Có thay đổi được không?”, “Khi nào mới chịu thay đổi?”… Chúng quá nhiều, con cũng không nhớ được nữa, giống như những vết thương trên người quá nhiều nên con đã quen dần với nỗi đau đó.
Dù ba mẹ chưa từng trực tiếp để lại trên người con một vết thương về mặt vật lý nào, không đòn roi, không đánh đập, không chửi bới. Cả ba và mẹ đều là những người hoạt ngôn nên chẳng bất ngờ khi có những lời nói có thể mài bén những câu thành lưỡi lam và vát nhọn thái độ thành đầu ngọn kiếm. Và con luôn là kẻ bạn trận trước những lý lẽ của ba mẹ, thua ngay từ đầu. Bởi phận làm con thì ai lại đi cãi ba mẹ? Con thua vì con là con mà thôi.
Rồi nhiều lúc con chẳng biết mình sinh ra đã yếu kém về mặt tâm lý đến thế này hay vì tác động từ nhiều thứ khác. Con chẳng thể nào chịu được những gì nhỏ nhặt nhất, rơi vào trường hợp nào đó, người ta có thể mỉm cười vượt qua còn con thì không. Con luôn là kẻ sẽ tìm những lý do để giải cho những cảm xúc không đáng có của mình thay vì đem phiền phức đến.
Cái hồi chuyển từ xe đạp bốn bánh sang hai bánh, ba kèm con rồi con đã té và khóc rất nhiều. Chắc vì con mau nước mắt dù chân chỉ trầy một xíu và con cũng học chậm hơn người khác.
Có lần nhổ răng, ba mẹ phải đưa con đến phòng khám xa nhà. Trời hôm đó nóng lại gặp toàn đèn đỏ, đến nơi con lại thấy sợ. Con sợ hãi những ánh đèn sáng, dụng cụ nha khoa lạnh ngắt… Con cùng bác sĩ vật lộn cả tiếng vẫn chưa thể làm gì… Kết quả là gì? Là việc con bị xô khỏi cửa phòng khám đến suýt ngã vì con làm mất mặt mẹ ở chỗ người quen. Sau này…. cũng không thấy mẹ quay lại khám ở đó nữa.
Một thời gian sau, lúc con thi chuyển cấp, con chưa bao giờ là một đứa tự tin về môn toán. Ba kèm con giải bài và có kha khá lần con không hiểu những thứ theo ba chỉ là căn bản. Con vẫn nhớ từng giọt nước mắt rơi xuống trên mâm cơm kèm theo tiếng quát của ba bắt con phải nín. Còn vô số lần con nhận được câu hỏi:”Khóc rồi có giải được bài không?” Đến giờ con vẫn không hiểu sao ba có thể hỏi được câu này với một đứa con nít. Con nghĩ trước khi là người lớn ba cũng là con nít mà sao ba không nhớ.
Con nhớ hết những điều mà người ta cho là nhỏ nhặt, nhưng có ai biết vết cắt của một lưỡi dao lam sẽ đau nhứt hơn vết cắt lớn. Từ nhỏ đến giờ, con đều nghe “Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con” “Khi nào lớn con sẽ hiểu”… Ba mẹ có biết là nếu làm việc tốt mà người nhận nó thấy tốt thì nó mới thực sự là tốt còn lại chỉ là ý nghĩ chủ quan từ một phía mà thôi.
Nhiều lúc con không hiểu ba mẹ đang nghĩ gì cũng như việc ba mẹ không hiểu được những suy nghĩ ở tuổi của con vậy. Con học cấp 2 vẫn chưa lớn, cấp 3 cũng vẫn chưa lớn, thậm chí lên đại học cũng chưa phải người lớn… như ba mẹ. Hai người trải qua sóng gió, mưa bão, trải qua sự thay đổi của thời đại… nhưng con thì chưa.
Con cảm thấy cuộc đời tàn nhẫn quá, con chẳng được dạy cách đối chọi với sự tàn nhẫn của xã hội này mà toàn bị “ép làm quen” với nó. Những đứa trẻ sinh ra trong một vùng bão tố thì trong ánh mắt chúng ngoài kia cũng chỉ là thiên tai, sóng thần mà thôi.
Con chưa bao giờ nghĩ nguyên nhân là do ba mẹ, có khi ba mẹ cũng như con, ở trong môi trường sóng to gió lớn nên mới áp nó lên con. Có lẽ, ba mẹ cũng mệt mỏi, cũng bị áp lực tồn đọng từ thế hệ nên mới áp nó lên con đúng không?
Điều con chưa bao giờ dám kể…
Con không nhớ nữa, không nhớ những lần nghe mẹ than vãn về ba và ba than vãn về mẹ. Con nghe mẹ khóc khi kể về thời cơ cực mẹ đã trải qua vì mẹ cho rằng con đã “đủ lớn” để nghe và hiểu. Nhưng mẹ đâu biết con là đứa vô cùng yếu đuối về tâm lý, còn chưa long xong tâm lý của mình. Có nhiều lần con xém trượt ngã khỏi nơi đang đứng vì những điều đó. Những điều tồi tệ đang từng chút từng chứt đè lên con không chút buông tha… Điều này con chưa bao giờ giám kể.
Con đã từng phải lục tìm khắp nơi những tài liệu về tâm lý để hiểu được sự hỗn độn trong tâm trí của mình. Vì quanh con chẳng có ai có thể khai thông nó, không có sự hướng dẫn giúp con vượt qua những chuyển biến tâm lý này. Vì chính mẹ hay ba cũng là một mớ hỗn độn chẳng chịu chữa lấy cho bản thân mình mà…
Có lẽ người lớn sẽ có những cách giải toả tâm lý khác nhau, khi bộc phát nó sẽ có những điều ghê gớm ảnh hưởng rất nhiều đến con và cả hai người nữa. Những lúc ấy tất cả những mệt mỏi, áp lực, vì con chưa như ba mẹ mong muốn… Mà như vậy có mệt không? Mệt chứ, con biết chứ… vì con cũng có những lúc như vậy. Nhưng điều con trải qua chính là con mãi mãi không đủ tốt trong mắt ba mẹ nên những lời mắng nhiếc ấy cứ thể tràn ra. Cái vòng tròn ấy cứ lặp đi lặp lại trong chính gia đình mình.
Có những lúc con và ba mẹ hình thành nên một “chiến trận” mà ngay từ đầu con đã thua. Nếu con chiến đấu thì lại rơi vào danh “hỗn láo”, nếu dùng lý lẽ thì lại cho rằng “cãi già cãi non”, mà con im lặng thì lại thành “thách thức, không tôn trọng”.
Con luôn bại trận vì phận làm con đã định là như thế, nhưng mỗi lần buông kiếm, con có cảm giác như sức lực của mình cạn thêm một chút nhưng không thể vãn hồi. Và con nghĩ cứ tiếp tục như vậy một ngày nào đó con sẽ ngã gục trên “chiến trường” vô hình như vậy. Có lúc, con muốn rút lui, muốn vứt bỏ luôn tư cách chiến binh và tời trường đầu mãi mãi…
Hôm nay con đã có ý định như thế, chứ con thực sự mệt mỏi. Con mệt khi phải giải thích khi không ai lắng nghe. Con mệt khi không cần buồn giải thích thì vẫn bị chỉ trích. Con mệt khi dù con đã im lặng gặm nhấm vết thương và nhận sai.
Con mệt vì khi dù con chẳng phải là người khơi mào, dù con đã cố gắng, cố gắng sửa chữa những cái mình sai và thậm chí không sai… nhưng rồi kết quả vẫn thế.
Tâm lý con không ổn, nó yếu đuối đến mức con cũng cảm thấy bực bội và bất lực. Có lẽ đó là một sự chống chọi cuối cùng, một chút quyết định hiếm hoi cho riêng con. Cuộc đời quá tàn nhẫn, người lớn họ chẳng còn biết tin tưởng hay tha thứ cho nhau. Xin lỗi… Con không thể trở thành phiên bản ba mẹ muốn.
XEM THÊM
Bài viết XIN LỖI… CON KHÔNG THỂ TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN BA MẸ MUỐN xuất hiện lần đầu trên TỔ ẤM và được viết bởi lam phi.
Nguồn: TỔ ẤM
Nhận xét
Đăng nhận xét