CHIA TAY MỐI TÌNH ĐẦU… TÔI SỢ YÊU LẦN NỮA
TỔ ẤM

TỔ ẤM - Ngôi nhà nhỏ hạnh phúc to
Chia tay mối tình đầu… tôi sợ yêu lần nữa… Tình yêu những tưởng vẫn luôn là thứ được mọi chàng trai, cô gái khao khát, nhưng không ít người vẫn lựa chọn an yên với cuộc sống độc thân. Tôi biết trong tận sâu đáy lòng những người này có một nỗi sợ vô hình với tình yêu. Số lượng những người sợ yêu ngày càng nhiều, đến mức khoa học còn nghiên cứu và phát hiện ra hội chứng sợ yêu Philophobia. Tôi cũng là một cô gái sợ yêu sau khi chia tay mối tình đầu. Cảm xúc tôi đã chai sạn, tôi không còn mơ mộng về một tình yêu đẹp.
Người ta thường hay bảo thứ gì ban đầu cũng sẽ rất đẹp. Bạn cũng biết đấy! Hoa đầu mùa bao giờ chẳng đẹp, nắng đầu mùa bao giờ chẳng say. Và mối tình đầu bao giờ chẳng vậy, thật đậm đà và thật đắng cay! Đã hai năm rồi, từ lúc tôi chia tay anh – mối tình năm 18 tuổi và cũng là mối tình đầu của tôi. Chỉ trong 2 năm thôi mà tôi thấy tôi khác quá! Tôi không còn là tôi, tôi không còn mơ mộng yêu đời và nói nhiều. Tôi đã chai lỳ cảm xúc, tôi khô khan, ích kỷ và không còn cảm xúc yêu đương.
Tôi và anh quen nhau khi hai đứa chuẩn bị tốt nghiệp cấp 3. Mọi người vẫn hay bảo, tình yêu tuổi học trò bao giờ cũng đẹp và dài lâu. Dù chỉ là những lúc cùng nhau nắm tay đi dưới sân trường hay những buổi đi học chung đường. Không vật chất xa hoa, không mưu cầu danh lợi, tôi và anh, nhẹ nhàng, ấm áp và thật hạnh phúc.
Ngỡ tưởng hai đứa sẽ cùng nhau đi qua hết thời tuổi trẻ rồi có một cái kết viên mãn. Nào ngờ ngày chúng tôi kỷ niệm 7 năm yêu nhau cũng là ngày anh nói lời chia tay. Ngỡ tưởng tối hôm đó anh sẽ cho tôi một bất ngờ vui vẻ nào ngờ bất ngờ đó lại chính là câu nói chia tay. Tôi như không thể tin vào tai mình, nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, người đã không còn thương thì mình cũng chẳng giữa lại được.
Tôi bắt đầu sống khép mình lại trong căn phòng chật chội; trầm lặng, suy tư, không muốn ai quan tâm và cũng chẳng muốn quan tâm ai. Suy nghĩ, cảm nhận, dường như tôi đã dành quá nhiều tình yêu vào mối tình đầu ấy nên giờ đây tôi có cảm giác sợ. Chia tay mối tình đầu, tôi sợ yêu thêm lần nữa. Nỗi sợ ấy cứ vô hình, quấn lấy tôi và bao trùm lên cả cuộc sống của tôi. Tôi cũng chẳng biết mình sợ gì khi xung quanh tôi có rất nhiều người tốt nhưng tự bản thân không cho phép mình yêu thêm lần nào nữa.
Tôi sợ mình bị tổn thương, sợ con tim một lần nữa bị đau, sợ bước ra ngoài, sợ giao tiếp nhiều người thì sẽ lại vướng vào sợi dây tình ái. Tôi sợ nếu như tôi bị ái đó bỏ rơi một lần nữa thì tôi phải đối mặt với mọi chuyện như thế nào. Tôi sợ những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của tình yêu đến cuối cùng lại gói gọn trong hai từ chia tay. Bao nhiêu cái sợ cứ luôn xuất hiện trong đầu, hàng ngày tôi chỉ biết đi làm rồi về, thích sống một mình, ở một mình, kiếm tiền lo cho bản thân và gia đình. Mặc dù tôi biết, sự thay đổi của tôi sau mối tình ấy đã khiến cho rất nhiều người thất vọng về tôi, những nỗi sợ vô hình lại là bức màn ngăn cách tôi với nhiều mối quan hệ khác.
Đến bây giờ, khi đã đủ mạnh mẽ hơn, khi đã có thể đối mặt với sự thật, nhìn lại mọi chuyện, tôi thấy cuộc sống tình cảm của mình như vòng luẩn quẩn. Tôi biết mình sai lầm nhiều vì suy nghĩ quá trẻ con, ích kỷ, điều tôi cần làm là tập trung cho sự nghiệp, công việc. Tôi luôn nghĩ rằng, nếu như không có tình yêu thì con người sẽ cảm thấy vô vị và chán chường. Nhưng mà hai năm nay, tôi vẫn “ổn” đấy thôi.
Con tim và lý trí luôn là hai cực đối lập nhau. Lý trí tôi không cho phép mình yêu thêm lần nữa, 1 lần đau là quá đủ rồi. Nhưng con tim tôi một ngày nào đó cũng sẽ thổn thức nhưng mà thổn thức về người yêu cũ. Phải chăng mối tình 7 năm ấy đã ở trong tâm trí khiến tôi không thể nào quên được. Cũng phải thôi, đời người con gái 7 năm thanh xuân đã đủ dài. 7 năm dành cả trái tim cho một người con trai. 7 năm yêu đến điên cuồng, yêu mà không màn đến bất cứ thất gì. Để rồi giờ đây, những ký ức ấy lại như cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.
Nhiều lúc tôi ước mình có thể là mình của ngày xưa. Một cô gái chưa từng bị vết dao nào đâm trúng, trái tim chưa từng rỉ máu. Tôi luôn tự hỏi mình phải làm sao để trở lại là một người con gái hòa đồng, vui vẻ, yêu đời và yêu cuộc sống này? Tôi không thể mở rộng lòng mình ra để đón nhận thêm bất kỳ thứ tình cảm nào. Có nên cho bản thân thêm một cơ hội nữa? Tôi luôn sống trong cảnh giác, đa nghi, sợ mình bị lừa dối, sợ cảnh yêu nhau rồi một ngày nào đó phải chia tay, sợ tình yêu không đi đến bến bờ hạnh phúc.
Tôi vẫn biết trong tình yêu sẽ không tránh khỏi sự chia ly nhưng tình yêu tôi dành cho họ quá lớn nên sự chia ly này tôi không hề muốn xảy ra. Cho đến cuối cùng, khi đã nhận ra được mọi điều, khi suy nghĩ về chuyện tình yêu này, tôi nhận ra được thật ra đau khổ và hận thù không phải là thứ duy nhất bạn nhận được sau khi bị “đá”. Bởi những bài học đầu tiên về tình yêu “đắt giá” hơn rất nhiều. Khi tình yêu này kết thúc sẽ là khởi đầu để mở ra những tình yêu tiếp theo. Trong tình yêu, 1 người yêu thôi là chưa đủ, bạn cần phải cảm nhận được tình cảm của đối phương để giữ được cảm xúc của mình. Và khi nỗi đau đến, bạn phải thật bình tĩnh.
Hai năm sau khi chia tay mối tình đầu, tôi sợ yêu, tôi không dám mở lòng với ai nữa. Thế nhưng, tôi vẫn luôn hy vọng tình yêu có thể “hồi sinh” trong tôi thêm 1 lần nữa để tôi được sống trong những ngày tháng vui vẻ nhất. Một người con gái như tôi, liệu sau này có tìm được hạnh phúc không? Hay tôi phải chấp nhận sống trong quá khứ mãi để không làm khổ người khác? Đến bao giờ, tôi mới thôi sợ để được yêu?
XEM THÊM:
- BA MẸ ĐỪNG LO… CON LẤY CHỒNG MUỘN 1 CHÚT NHÉ!
- NGƯỜI YÊU CHIA TAY TÔI VÌ NGHE LỜI KHUYÊN CỦA BẠN THÂN
Bài viết CHIA TAY MỐI TÌNH ĐẦU… TÔI SỢ YÊU LẦN NỮA xuất hiện lần đầu trên TỔ ẤM và được viết bởi lam phi.
Nguồn: TỔ ẤM
Nhận xét
Đăng nhận xét